chiem doat em dau

Truyện Cô dâu bị chiếm đoạt với nôi dung về nhân vật chính An Đình Đình vì cứu người nhà cô bất đắc dĩ gả cho một kẻ ngốc. Nhưng đêm đến lại bị em trai chồng đặt dưới thân ăn sạch sành sanh. Tất cả mọi chuyện kết thúc, cô cho rằng có thể dứt áo ra đi. Nào Thời gian gần đây, tình hình tội phạm lừa đảo chiếm đoạt tài sản, đặc biệt là lừa đảo chiếm đoạt tài sản trên không gian mạng diễn biến phức tạp và có chiều Tranh cãi vụ danh hài Hàn Quốc bị người quản lý chiếm đoạt tài sản. Nghệ sĩ Park Soo-hong kiện vợ chồng anh trai lừa đảo, chiếm đoạt 4,3 triệu USD trong thời gian làm người quản lý cho mình nhưng bố Park cố nhận tội thay để giúp con thoát án tù. Liên quan đến vụ án Lừa đảo chiếm đoạt hơn 13 tỉ đồng xảy ra tại Công ty TNHH Arion Electric Việt Nam khởi tố ngày 13/5, Văn phòng Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Hải Dương vừa ra quyết định khởi tố bị can và bắt tạm giam đối với Nguyễn Thị Điệu (SN 1986) về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản Chương 70: Động Thai. Chương trước Chương tiếp. Màn đêm buông xuống, ánh đèn mờ nhạt dần Sở Mạnh chạy đến trong thư phòng hút mấy điếu thuốc sau lại trở về phòng ngủ trên lầu. Dù tức giận thế nào, còn không đành lòng bỏ lại cô một mình khóc ở trong phòng. Cô là bạn gái của em trai hắn, nhưng làm sao đây, hắn dường như trót động Sở Mạnh là vì cô mà mang tội Chiếm Đoạt Em Dâu. TRUYỆN MỚI CẬP NHẬT Vay Tiền Online Banktop. Sau khi khiêu vũ xong, trên mặt Ngưng Lộ hiện vẻ mệt mỏi khiến Sở Mạnh rốt cuộc buông vòng eo mà anh đã ôm suốt buổi tối ra, gọi phục vụ đưa cô đến phòng nghỉ của cô dâu nghỉ ngơi, mà anh còn phải ứng phó với một đại sảnh đầy khách, may mắn thay có phụ rể là Tống Tử Tử giúp anh chia sẽ một chút, bằng không đêm nay anh phải vượt qua đêm động phòng trong cơn Lộ đến phòng nghỉ cho đến sau khi phục vụ lễ độ lui ra cô ngồi phịch cả người trên ghế sofa mềm mại bằng da thật, chân mang không quen giày cao gót đau đến tê dại như đi bộ đường dài hai mươi lăm ngàn dặm vậy, ngay cả cảm giác cũng không còn. Ngưng Lộ quyết định cởi ra để cho chân nghỉ ngơi thật tốt, dù sao ở đây chỉ có mình cô mà thôi sẽ không sợ thất vừa đem đôi chân nhỏ nhắn trắng nõn mới được giải phóng đặt lên sofa còn chưa kịp xoa bóp một chút, ngoài cửa một thanh âm giống như khinh thường lạnh lùng thở dài nói “Ai, ánh mắt của Sở Mạnh thật đúng là không khá hơn chút nào? Cưới loại đàn bà chỉ có hào nhoáng bên ngoài ngay cả những lễ nghi cơ bản nhất cũng không biết! Không biết anh ta coi trọng điểm nào!!”Cửa không có khóa được không? Ngưng Lộ tìm theo tiếng nhìn sang, người phụ nữ nói chuyện không phải là phụ dâu của ngày hôm nay sao? Cô thay toàn thân y phục trắng của phụ dâu bằng bộ lễ phục bó sát màu đen trên người làm cho vóc người vừa xem không thể nghi ngờ, cực kỳ hấp dẫn. Nói cũng buồn cười, cô trên danh nghĩa là cô dâu nhưng cái gì cũng không có làm, chỉ là ra mặt trình diện mà thôi, dù sao tất cả hôn lễ đều do Sở Mạnh một tay tổ chức, phụ dâu cũng là anh giúp cô rễ hôm nay khuôn mặt tươi cười, nhưng Sở Mạnh cũng chưa từng chính thức giới thiệu cho họ quen biết, cho nên cô không biết anh ta tên gì, nhưng từ cách nói chuyện của anh và Sở Mạnh có thể nhìn ra giao tình của bọn họ không tệ. Mà phụ dâu cô ấy từ đầu đến cuối nét mặt lạnh lùng như ai thiếu nợ cô ta vậy, Ngưng Lộ cũng không dám chủ động nói chuyện với cô ta. Nhưng bây giờ cô ta lại chủ động đến tìm cô, hơn nữa lời vừa ra khỏi miệng chính là vô lễ. Hình như cô không có chỗ nào đắc tội với cô ta đi? Ngưng Lộ cau mày, cúi đầu không nói.“Sao không dám nhìn tôi? Hay là tôi nói đúng?” Ngũ Thiên Nghiên hớp một ngụm rượu trong ly, đối với cô vợ nhỏ bé hôm nay của Sở Mạnh chính là cực kỳ khinh thường. Luận vóc người luận tướng mạo cô có chỗ nào thua cô ta, huống chi cô từ khi học đại học đã biết Sở Mạnh, vào Sở Thành làm việc cũng đã nhiều năm rồi, trong công việc từ trước đến nay cô luôn là cánh tay đắt lực của anh. Nhưng cô biết, Sở Mạnh đối với cô không có tình yêu nam nữ, nhưng cô quen biết anh nhiều năm như vậy cũng chưa từng thấy anh đối người phụ nữ nào có tình ý, đều là gặp dịp thì chơi. Cô cho là dạng đàn ông như anh ở sau khi chơi đủ sẽ chọn một người phụ nữ thích hợp với mình bầu bạn, cô cho là mình còn có cơ hội. Dù anh không có tình cảm với cô, nhưng tình cảm không phải có thể bồi dưỡng sao? Đáng tiếc cô không có cơ hội đi nghiệm chứng. tuần trước khi anh tỉnh táo tuyên bố anh sắp kết hôn và nhờ cô làm phụ dâu cô đã biết! Anh muốn thừa dịp này làm chết cái tâm không nên có. Người thông minh như anh sao lại có thể không nhìn ra tâm ý của cô? Chẳng qua là không muốn vạch trần mà thôi! Nhưng lại muốn dùng cách đau lòng như vậy làm cho cô từ bỏ! Cô vẫn luôn không có cách nào cự tuyệt yêu cầu của anh! Nhưng đối với người phụ nữ trở thành vợ anh cô vẫn rất khinh thường. Cô ta căn bản không xứng với Sở Mạnh!“Xin lỗi, tôi hơi mệt!” Ngưng Lộ cũng không muốn có bất kỳ xung đột nào với cô ta, mà cô từ trước đến nay cũng không có thói quen cải vã với người khác.“Cô quen biết Sở Mạnh được bao lâu? Cô hiểu được anh ấy bao nhiêu?” Ngũ Thiên Nghiên đối với sự lãnh đạm của cô, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh cô.“Tôi…… Sở đại ca anh ấy……” Ngưng Lộ giương mắt nhìn thẳng vào mắt cô ta, lại không biết trả lời cô ta như thế nào về vấn đề này. Chuyện của cô và Sở Mạnh, cô cũng không muốn nói nhiều với người khác. Chứ đừng nói là cô ta ngay cả cô ta tên gì cô còn không biết, cho dù là ba mẹ Ngưng Lộ không không muốn nói nhiều.“Sở đại ca…….. cô gọi anh ấy là Sở đại ca?” Ngũ Thiên Nghiên bật cười ra tiếng. Gọi một người đàn ông đã là chồng mình là “Đại ca” không cảm thấy quá buồn cười sao? Mặc dù phía trước thêm chữ Sở, nhưng trong xã hội hiện nay không có cách xưng hô như vậy đi? Cô ta cho là cô ta đang đóng phim sao? Hay là đang xem phim Hàn?“Có cái gì mắc cười.” Ngưng Lộ không muốn nói nhiều với cô.“Cô không cảm thấy gọi chồng mình một tiếng “Đại ca” rất mắc cười sao?” Ngũ Thiên Nghiên quả thật không hiểu nổi cô vợ mới cưới của Sở Mạnh đang nghĩ gì? Chẳng lẽ bọn họ là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên sao? Không thể nào, cô chưa từng nghe nói qua chuyện này. Hay là cô ta quá khác người mới làm cho Sở Mạnh quyết định kết hôn với cô ta?". . . . . ." Ngưng Lộ đang muốn mở miệng, một giọng nam tựa hồ mang theo bất mãn giải vây cho cô “Thiên Nghiên, Diệp tổng của Bác Thế muốn nói chuyện với em về phương án quảng cáo của quý sau.” Là Sở Mạnh tới.“Vậy em đi trước nha. Sở đại ca.” Ngũ Thiên Nghiên ưu nhã đứng dậy, trước khi đi cũng không quên dùng giọng điệu sắc bén của cô nói câu “ Sở đại ca.” Vậy không biết người đàn ông luôn cường thế như anh sau khi nghe sẽ có cảm tưởng gì. Ha ha, cái đó không phải là chuyện của Mạnh nhìn chằm chằm người phụ nữ mặc bộ lễ phục trắng tinh được thiết kế đơn giản, đang làm vẻ mặt vô tội nhìn anh, giống như không biết mình làm sai chuyện gì nếu không phải Tống Tử Tự thấy Thiên Nghiên một mình tới phòng chờ của cô dâu mà tới nhắc nhở anh đi xem một chút, đoán chừng anh cũng không thể nghe thấy cô ở trước mặt người khác gọi anh là “Sở đại ca”. Xem ra không cho cô chút giáo huấn, cô sẽ không nhận thức anh là gì của cô. Sở Mạnh là vì cô mà mang tội Chiếm Đoạt Em Dâu. Cô là bạn gái của em trai hắn, nhưng làm sao đây, hắn dường như trót động tâm với cô rồi. Lần đầu gặp mặt không khống chế được mà suýt có hành vi cường bạo với cô. Lần thứ hai gặp mặt trực tiếp bỏ qua tất cả yêu cầu cô gả cho hắn. Qunag Ngưng Lộ vì gia đình vì để cứu cha mà cô phải kết hôn với hắn, để hắn bá đạo cướp thân cô. hắn muốn chiếm được cả trái tim, nhưng chính cô còn không biết nó đã chết lặng từ lúc đồng ý với hắn. Đến lúc, em trai hắn, người yêu cũ của cô - Sở Khương - trở về, hắn đòi ly hôn, cô sống chết không ký. Hắn và cô đến cùng vẫn cứ dây dưa, phát sinh tình cảm, tự trong lòng vẫn là yêu nhưng không hề nói với đối phương Truyện tình yêu của họ cuối cùng rồi có sinh hoa kết quả, hay rồi sẽ phai tàn theo thời gian ??? Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Chiếm Đoạt Em Dâu! Doou é um Verbo, pretérito perfeito do indicativo 3a pessoa singular de doar; Ato de doar, fazer doação. Ele doou uma grande quantia para aquela instituição de caridade. 9 2 Entregar-se para o outro! Ser caridoso, e prestativo aos serviços do próximo! Doar-se 41 9 Flexão de doar. Que faz doação, dá algo. A menina doa alimentos. 10 0 1. Causar dor. Essas picadas doem a alma. 7 0 1. Ato ou efeito de doar. Doei minha fortuna aos pobres. 6 0 Flexão de doar. 1. Que cedessem, presenteassem; encaminhassem para a caridade; 2. [Fig.] Que se entregassem completamente a; se dedicassem ao máximo. 1. Se os garotos doassem os brinquedos velhos no dia das crianças, ajudariam muitas famílias pobres. 2. Gostaria que meus alunos se doassem à disciplina da mesma forma que eu. 5 0 Oferecer algo gratuitamente. Entregar a posse de algo a alguém. Doarei todo o meu dinheiro para a causa animal! 4 0 Flexão de doar. Que doou algo. A carga foi doada. 3 0 Flexão de doar. Que fará uma doação. A menina doará seu rim. 3 0 Flexão de doar. Que passou por doação. O cobertor foi doado por mim. 2 0 Outras informações sobre Doou 3 páginas - 25 Definições Ngưng Lộ tự chôn mình trong nổi uất ức cho đến thân thể một người đàn ông cao to từ từ đến gần bên cạnh cô còn không có chút cảm giác màn hình puter đã là hình nền trong lòng Sở Mạnh lạnh lẽo, đã trễ như vậy rồi cô còn mở máy vi tính làm gì đây? Hơn nữa còn làm cho cô khóc thành ra như vậy trừ chuyện của Sở Khương ra còn có thể là chuyện gì? Chẳng lẽ bọn họ đã liên lạc với nhau rồi sao? Anh vạn vạn khôn ngờ tới cô lại to gan như vậy dám không nghe lời anh, lại dám lén anh liên lạc với Sở Khương. Vốn có lòng thương tiếc cô khóc đến đáng thương như vậy, nhưng vừa nghĩ tới cô đáng thương vì một người đàn ông khác tim của anh làm sao cũng không bình tĩnh được, ngọn lửa trong lòng vẫn bùng phát.“Cô tốt nhất có một lý do có thể thuyết phục tôi, tại sao đã trễ như vậy còn ở đây khóc?” Sở Mạnh ở phía sau lưng kéo mái tóc dài của cô cứng rắn đem đầu cô kéo lên. Trên gương mặt trắng nõn loang lổ nước mắt, đôi mắt đã khóc đến đỏ lên ngay cả chóp mũi cũng hồng thông thông, lông mi thật dài vẫn treo một chuỗi lệ châu. Rốt cuộc là khóc bao lâu mới thành ra như vậy a! Lửa giận trong lòng Sở Mạnh càng tăng lên.“Anh…….” Anh đột nhiên lên tiến và bị kéo đau khiến Ngưng Lộ lập tức ngừng khóc và vội vã nhìn thì đã thấy gương mặt một người đàn ông tức giận. Sao đột nhiên anh ta lại về? Cô cho là đã trễ như vậy anh sẽ giống những ngày trước sẽ không trở về. Vậy chắc anh ta không nhìn thấy email mà Sở Khương gửi cho cô chứ? Hình như cô đã tắt rồi, nhật ký truy nhập cũng đã xóa rồi, sẽ không có chuyện. Nhưng dù sao Ngưng Lộ chột dạ vẫn nhịn không được dùng mắt lén nhìn về hướng puter.“Sao? Có phải làm việc trái với lương tâm nên không dám nhìn tôi hay không?” Trong khẩu khí của Sở Mạnh có mưa gió muốn cuốn tới, thấy dáng vẻ chột dạ của cô anh đã biết. Mới vừa rồi cô nhất định là liên lạc qua với Sở Khương, cứ như vậy xem anh đã chết sao?“Tôi không có! Thật không có!” Ngưng Lộ vội vàng giải thích. Cô thật sự sợ ánh mắt của anh lúc này giống như là muốn nhìn thấu cô.“Sự thật không phải như vậy vậy cô vội cái gì? Hả? Nói cho tôi biết rốt cuộc sao lại khóc?” Những giọt nước mắt chưa khô cùng vẻ mặt khẩn trương của cô thế nhưng lại làm cho lòng anh mềm nhũn ra. Được rồi, anh thừa nhận là anh mềm lòng, nếu như cô nguyện ý nói rõ sự tình với anh anh sẽ không truy cứu.“Tôi….” Ngưng Lộ mở rộng miệng lại không thể nói ra lý do có thể thuyết phục anh. Nhưng nguyên nhân chính thì đánh chết cô cũng không thể nói. Làm sao bây giờ làm sao bây giờ?Nét mặt của cô bán đứng cô, cô không muốn nói cho anh biết, không muốn nói cho anh biết sự uất ức của cô. “Ầm” một tiếng tiếng quả đấm nặng nề nện xuống bàn ở trong màn đêm yêm tĩnh cực kỳ chói tai khiến Ngưng Lộ cũng sợ tới mức ngốc lăng. Sao anh ta lại phát hỏa lớn như vậy? Là cô chọc tới anh sao?“Nói a!” Tính khí Sở Mạnh vừa vội vừa cứng, quả đấm trên bàn lại không cảm giác được đau đớn. Cô bé này rõ ràng chính là làm việc gì sai mà còn làm bộ ra vẻ vô tội, cô chính là có năng lực ép anh nổi Trương chắc chắn ở lầu một khi nghe được thanh âm cũng khẩn trương hề hề chạy tới, tình trạng bên trong làm bà cũng không khỏi hoảng hốt. Tại sao thiếu gia về đến lại nổi giận đến như vậy? Mà thiếu phu nhân thì lại là vẻ mặt uất ức đầy nước mắt ngồi ở đó! Thiếu gia vẫn luôn nhìn chằm chằm cô bé đáng thương làm cái gì?“Thiếu gia, không nên trách thiếu phu nhân là tôi để cho cô ấy đi vào.” Giọng nói của thím Trương có chút run rẩy. Bởi vì ánh mắt thiếu gia khi quay lại nhìn bà lạnh quá quả thật là đáng sợ a!“Không có chuyện của bà. Đóng cửa lại cho tôi.” Sở Mạnh lạnh lùng ra lệnh, thím Trương không dám chần chờ một giây đóng cửa lại.“Anh muốn làm gì?” Ngưng Lộ nghe được tiếng đóng cửa trở nên khẩn trương, đôi tay chặc chẽ chóng đỡ mép bàn to lớn, lòng bàn tay đã đổ mồ hôi, cô sợ nhất chính là bộ dáng này của anh, anh ta có thể đánh cô hay không? Hay là …. Vừa nghĩ đến cái đó có thể, mặt Ngưng Lộ quét liếc xuống đất.“Bây giờ biết sợ? Hả? Không phải mới vừa rồi không biết sợ sao?” Sở Mạnh một tay cường ngạnh nắm ở hông của cô, một tay nắm ở chiếc cằm nho nhỏ làm cho cô không thể động đậy nửa phần. Đôi mắt khóc đã ngập nước mờ mịt nhìn anh, mẹ kiếp thật đáng chết cô bé này lại khơi dậy thú tính trong cơ thể anh rồi.“Anh có thể buông tôi ra trước không?” Biến hóa trên cơ thể anh cùng với anh dính sát trên người Ngưng Lộ sao cô lại không cảm giác được. Trời ạ, người đàn ông này thật sự là cầm thú, một khi tới gần cô loài động vật này sẽ có phản ứng. Cô không muốn luôn có dạng quan hệ này với anh ta, hôm nay mới vừa uống thuốc tránh thai khẩn cấp, nếu như anh lại muốn cưỡng bức cô vậy cô phải làm sao bây giờ? Uống nữa sao? Chỉ sợ lấy tần số như vậy của anh cho dù có uống cũng vô dụng a! Gọi mẹ lấy thuốc còn chưa lấy được đây!“Vậy cô có thể nói cho tôi biết tại sao khóc hay không? Một đổi một như thế nào?” Toàn thân Sở Mạnh đè ép tới khiến thân hình mảnh dẻ của cô ngồi trên ghế dựa xoay cùng anh nói điều kiện? Được! Anh ngược lại thấy có chút hứng thú!“Tôi nhớ mẹ!” Dưới sự ép sát từng bước của anh Ngưng Lộ nói ra một lý do ngay cả chính cô còn không thể tin tưởng. Vậy không khéo như anh, sao có thể giấu giếm được? Xem ra sau này cô phải chú ý một chút, không cần ở những chỗ anh có thể xuất hiện lại toát ra bấy kỳ cảm xúc khả nghi.“Không phải là mới vừa trở về gặp qua sao?” Tay Sở Mạnh nhẹ nhàng trợt ở trên gương mặt nõn nà của cô. Nhớ mẹ có thể khóc thành ra như vậy sao? Anh lại không hạn chế cô về nhà không phải sao? Xem ra vẫn là không muốn nói với anh a!Ngưng Lộ cắn môi không nói lời nào. Hơi thở nguy hiểm của anh làm cho cô khẩn trương đến nuốt nước miếng, vẫn không quen nói dối a!“Không muốn nói với tôi đúng không? Được, vậy chúng ta không nói trực tiếp làm đi!” Hai tay anh cùng lúc buông cô ra, sau đó thế nhưng khó hiểu ở trước mắt cô đem thắt lưng cỡi ra, sau đó lúc cô trợn mắt há mồm nói một câu làm cô hận không thể trực tiếp té xỉu “Tối nay dùng miệng của cô ***Tỉnh lược N chữ, mọi người biết.” Ling những dấu *** và câu trong ngoặc là nguyên văn của tác giả a, ai muốn hiểu sao thì hiểu a “Anh là kẻ điên, kẻ điên, anh tránh ra tránh ra!” Ngưng Lộ càng không ngừng vỗ những bắp thịt của anh, biết rất rõ mình không phải đối thủ của anh, nhưng cô không cam lòng bị anh đùa bỡn trong lòng bàn tay như vậy a, cô không muốn làm chuyện hạ lưu như vậy, chết cũng không muốn.“Quan Ngưng Lộ, cô đừng quên hợp đồng chúng ta đã ký. Cô dám cự tuyệt tôi, ngày mai tôi lập tức ngưng toàn bộ đơn đặt hàng của Quan gia.” Tại sao người phụ nữ đáng chết này mỗi lần đều phải làm cho anh lấy lý do này để uy hiếp đây?“Tôi chán ghét anh, chán ghét anh.” Ngưng Lộ cắn xé cánh tay của anh.“Vậy cô thích ai? Nói cho tôi biết, cô thích ai? Sở Khương sao? Đáng tiếc, nếu như Sở Khương thân ái của cô nhìn thấy tôi đối với cô như vậy sẽ còn có thể thích cô sao? Tiểu công chúa băng thanh ngọc khiết trong cảm nhận của nó bị người đàn ông khác đè phía dưới như vậy….”“Ngô……” Cái miệng nho nhỏ bị buộc mở ra, thừa nhận sự sỉ nhục khiến cho cô cả đời muốn quên cũng không sao quên được, lệ trong khóe mắt từng giọt từng giọt tràn ra, lại làm cho ngọn lửa của Sở Mạnh càng bùng phát mạnh hơn, rời đi đôi mắt đỏ tươi cúi người kèm trên nay cô đừng hi vọng anh sẽ bỏ qua cho cô. Cô không thương anh, vậy anh sẽ làm đến khi cô yêu anh mới thôi. Phần 1 Cô gái này bỏ trốn thật! Chẳng lẽ cái mà cô gọi theo đuổi là anh phải từ Luân Đôn về nước sao? Có cần thiết tính kế anh về nước như vậy không chứ? Sau khi biết cô đã về nhà an toàn, ngày đêm anh không ngừng làm việc việc, cuối cùng xử lý xong các hợp đồng rồi bay về nước. Cô gái này, dám đối xử với anh như vậy. Đợi lát nữa về nhà anh nhất định sẽ đánh cô một trận, không, anh phải nhốt cô trong phòng mấy ngày mấy đêm không cho ra, để xem cô có còn kiêu ngạo nữa được không. Vào đại sảnh sân bay, Sở Mạnh đeo kính mát lên, thoải mái bước về phía cổng ra. "A. . . . . ." Một bé gái không để ý, đâm sầm vào anh rồi ngã xuống đất "Huhuhu… " Ngay sau đó tiếng khóc nũng nịu từ trên mặt đất truyền lên. "Người bạn nhỏ, con có sao hay không?" Thân thể cao lớn của Sở Mạnh ngồi xổm xuống đỡ bé gái ngồi dưới đất khóc đến rối tinh rối mù dậy. Bé gái khoảng bốn tuổi, tóc hơi xoăn làm nổi bật lên đôi mắt to tròn, cái mũi cao đáng yêu, còn có cái miệng nhỏ xinh, rõ ràng dễ thương như công chúa nhỏ lại khóc nước mắt lưng tròng làm người ta nhìn thấy thật là đau lòng. Ngay cả Sở Mạnh luôn không lộ cảm xúc ra ngoài, đối với người ngoài luôn lạnh nhạt lại không nhịn được ôm lấy bé gái nhỏ "Ba mẹ con đâu?" Không biết vì sao, tiểu cô nương này khiến anh cảm thấy rất quen thuộc! Quen thuộc như đã biết rất lâu rồi. "Chú à, con không có ba." Hai tay mũm mỉm của bé gái lia lịa lau nước mắt trên mặt, đôi mắt to vẫn chăm chú nhìn chú ôm cô, một chút sợ đối với người lạ cũng không có. Chú này rất đẹp trai, nếu như ba cô đẹp như vậy thì quá tốt. "Vậy mẹ con đâu?" Sở Mạnh không có hỏi nữa, dù sao cũng là chuyện người ta. Hơn nữa một đứa bé còn nhỏ, cái gì cũng không hiểu, có thể hỏi gì đây? Nhưng một bé gái không thể nào xuất hiện một mình ở sân bay, có lẽ là lạc người nhà rồi. "Mẹ con ở phía sau." Tuyệt không sợ người lạ, cô ôm cổ Sở Mạnh, cô nhìn qua nhìn lại nhưng sao lại không thấy mẹ vậy? "Chú dẫn con tới chỗ phát thanh tìm mẹ được không?" Người nhà cô bé này chắc đang lo lắng lắm? "Cám ơn chú!" Tiếp tục ôm chú cao lớn, cô gái nhỏ lại cười rất ngọt ngào, cô bé đối với độ cao của mình bây giờ cực kỳ hài lòng. Mẹ thấp như vậy, cô đều không có cơ hội giống như bạn khác có thể cưỡi ngựa lớn, mặc dù mẹ nói con gái phải lịch sự một chút, không thể cưỡi. Nhưng cô nhìn thấy người ta đều có ba ôm thật cao, cô chỉ là hâm mộ thôi! Sở Mạnh nhìn gương mặt vui vẻ của bé gái, cũng không biết trẻ con bây giờ ra sao? Đối với người lạ một chút đề phòng cũng không có, bọn họ chưa từng gặp mặt nhưng cô bé đều để anh ôm suốt. Nếu như con trai anh thì anh đã lo lắng rồi. Thật may là Tiểu Bá Vương bọn họ từ nhỏ đã không thích người khác đến gần. "Điềm Điềm. . . . . . Điềm Điềm. . . . . ." Một giọng nói nôn nóng truyền tới, Sở Mạnh dừng bước. Có phải mẹ bé gái này không? "Chú ơi, mẹ con tới." Cô gái nhỏ ở trên cao rất nhanh phát hiện mẹ. "Mẹ, con ở đây." Quơ quơ tay nhỏ cực kỳ hưng phấn, Sở Mạnh theo hướng cô bé nhìn sang, một cô gái tóc dài xõa vai đang kéo một hành lý nhìn quanh khắp nơi. "Cục cưng của mẹ. Con chạy nhanh như vậy làm gì? Mẹ lo lắng gần chết." Nghe được tiếng gọi của con gái, cô gái tóc dài chay thật nhanh qua bên này lại phát hiện con gái mình đang ở trong lòng một người đàn ông to lớn. "Điềm Điềm, xuống đây. Sao con lại tùy tiện để người lạ ôm chứ? Nếu là người xấu thì làm sao bây giờ?" Còn chưa tới nhìn mặt người đàn ông kia cô liền đưa tay muốn kéo con gái mình xuống. "Mẹ, chú ấy không phải người xấu. Chú muốn dẫn con đến chỗ phát thanh tìm mẹ." Cô gái nhỏ cũng không lập tức xuống, ngược lại còn lại chặt cổ Sở Mạnh. "Này, anh nhanh thả con gái tôi xuống, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát." Điền Mật ngẩng đầu lên, hất nửa tóc dài che mặt ra phía sau, vươn tay muốn cướp lại con gái. Lúc vươn tay ra lại sững sờ cả người. Ơ? Anh ta không phải là tổng giám đốc Sở Thành sao? Tại sao lại ở chỗ này? Còn ôm con gái của cô? Sở Mạnh rốt cuộc cũng thấy rõ mặt cô gái hung dữ này, là cô? Thật là khéo! Vốn là anh chẳng quan tâm tới phụ nữ khác trừ vợ mình, huống chi cô gái này trước kia cũng chỉ là một nhân viên nhỏ trong công ty. Nhưng mà vì người nào đó từng có thời gian tới Sở Thành dạo chơi cho nên anh mới nhớ cô gái gọi là Điền Mật này. "Điền Mật, đây là con gái cô sao?" Nhìn vẻ mặt cô khi thấy anh chẳng khác nào gặp ma, Sở Mạnh nhìn bé gái trong lòng mình rồi nhìn Điền Mật. "Hả?" Điền Mật lập tức ngây ngẩn cả người. Anh gọi cô là Điền Mật? Anh ta biết tên cô ư? Tổng giám đốc cao cao tại thượng của Sở Thành biết tên cô? "Tôi hỏi cô, đứa nhỏ này là con gái cô sao? Cô đã kết hôn?" Sở Mạnh nhíu mày. Cô gái này nhìn sao lại nhìn giống như ngốc vậy? Cũng không biết năm đó sao A Tự lại thích cả ngày lẫn đêm đi tìm cô ta. Sau đó lại không ở bên nhau là vì bộ dạng ngây ngốc này sao? "Tổng giám đốc Sở . . . . . ." Điền Mật lắp bắp nói không ra lời. Anh ta đang nói gì? Hỏi cô đã kết hôn chưa? Con gái? Kết hôn? Không được, cô phải lập tức chạy xa người này, quá nguy hiểm! Cô không thể mắc lỗi được. "Thật xin lỗi, chúng ta đang bận, phải đi rồi. Điềm Điềm, nhanh lên, chào tạm biệt chú đi!" Điền Mật từ trong kinh ngạc tỉnh táo lại, kéo con gái không chịu xuống vội vã rời đi. Cô làm sao có thể quên chứ? Anh ta cùng người kia là bạn thân! Cô không muốn dính dáng gì đến hắn ta, cho dù là bạn bè hắn, cô cũng tránh thật xa."Tạm biệt chú!" Xa xa còn truyền tới lời tạm biệt ngọt ngào của bé gái. Nụ cười kia khiến lòng Sở Mạnh chấn động, giống, quá giống! Chẳng lẽ . . . . . . Đời này có chuyện gì là không thể chứ? Hahaha! A Tự, cậu cũng bị tôi nắm trong tay rồi sao? Không trách được lại bỏ chạy nhanh như vậy. Sợ anh phát hiện sao? Không chút do dự, Sở Mạnh ra khỏi sân bay. Thời tiết rất tốt, tâm trạng của anh cũng rất tốt! Cảm xúc vui vẻ của Sở Mạnh chỉ duy trì đến khi về nhà. Khi anh mở ra cửa nhà, cho là cô sẽ như trước đây, không ở phòng sách thì ở phòng giải trí nghe nhạc, nếu không thì đã đi ngủ. Nhưng bây giờ đã quá giờ ngủ trưa rồi không phải sao? Lầu trên, lầu dưới, trong phòng, ban công cũng không có. Rất tốt, vô cùng tốt! Muốn anh theo đuổi vậy sao? Anh theo đuổi! Ngàn vạn lần đừng để anh bắt được nhanh như vậy, nếu không anh sẽ ăn cô sạch sẽ! Cho đến khi lái xe tới Quan gia, vợ chồng Quan Minh Quyền nhìn thấy anh chẳng khác nào người ngoài vũ trụ, chỉ thiếu cằm chưa rớt xuống thôi. "Sở Mạnh, hôm trước Ngưng Lộ đã đón Tiểu Bảo Bối về rồi. Bọn họ không ở nhà sao?" Vẫn là Đàm Lệ Hoa phản ứng kịp. Cẩn thận từng li từng tí nhìn mặt con rể xanh mét, còn phải hỏi sao? Nếu như ở nhà thì anh còn cần phải đến tìm sao? Con gái ngoan của mẹ, con không thể để mẹ bớt lo chút sao? Chẳng hiểu gần đây nó bị cái gì mà luôn làm chuyện không đầu không đuôi. Rõ ràng đã nói muốn ở Luân Đôn chơi đã rồi mới về, kết quả đi không tới nửa tháng đã về. Hơn nữa chân trước vừa về không bao lâu, Sở Mạnh lại về theo. Có phải lại cãi nhau rồi không? Không thể nào! Nhưng bà không dám mở miệng hỏi Sở Mạnh, nhìn dáng vẻ nó tức giận không ít đâu. Con gái mình sao lại có bản lĩnh như vậy chứ? Phần 2 "Con sẽ đi tìm cô ấy! Nếu như cô có về nhớ báo con biết." Nhìn vợ chồng Quan Minh Quyền không giống như đang nói dối, Sở Mạnh nói vài câu rồi đi. Nhưng mãi cho đến trời tối rồi lại sáng, vậy mà anh vẫn chưa tìm được bóng dáng hai mẹ con cô. Ở trên địa bàn A Tự lại không tìm được người sao? Làm sao có thể chứ? Trừ phi có người cố ý giấu giếm. Vì tìm vợ và con trai mà Sở Mạnh đã vài ngày không có ngủ ngon, anh ngồi một mình trong thư phòng, cầm trong tay điện thoại di động nghĩ đến từng khả năng. Đều nói nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, ở trong thành phố này, nơi an toàn nhất anh nghĩ tới cũng chỉ có một. Như đã có được đáp án, Sở Mạnh lập tức đứng dậy đi ra ngoài. Đại trạch Tống gia nằm ở vùng ngoại ô rộng hơn nghìn mét vuông. Trên căn bản mọi người nhà họ Tống đều ở một nhà, được xem là bốn thế hệ sống chung với nhau. Người giúp việc thấy Sở Mạnh đến lập tức vào nhà thông báo. Sở Mạnh dừng xe xong vừa xuống thì trưởng bối Tống gia Tống Chi Đường nở nụ cười đứng trước cửa lớn đón anh. Thân hình Tống Chi Đường cao lớn, mặc dù đã hơn 70 tuổi nhưng tinh thần vẫn rất minh mẫn, vẫn phong thái bá chủ như xưa. Thấy Sở Mạnh xuống xe lập tức chào đón. "Ông nội Tống, đã lâu không gặp." Sở Mạnh chào hỏi Tống Chi Đường. "Sở Mạnh, đã lâu không gặp con. Hôm nay khó có dịp tới đây, uống với lão già này vài chén được chứ?" Tống Chi Đường cười to. Đối với hai đứa bạn tốt của cháu trai, ông rất thích. "Dạ được! A Tự về chưa ông?" Sở Mạnh cùng Tống Chi Đường đi vào đại sảnh. "Con cũng không phải không biết, tiểu tử này ước gì ra khỏi nhà không trở về nữa, làm sao có thể sẽ về sớm như vậy? Nhưng mà mới vừa rồi ông đã nói quản gia gọi điện thoại cho nó lập tức về rồi. Đúng rồi, sao không dẫn tiểu bảo bối nhà con tới đây?" Tống Chi Đường rất thích tiểu ác bá Sở Trí Tu, đáng tiếc A Tự nhà bọn họ chẳng giống Sở Mạnh chút nào, đừng bảo là con, ngay cả đối tượng kết hôn cũng không có. Cũng không biết nó đang bận cái gì, giới thiệu với nó không biết bao nhiêu danh môn thục nữ đều chẳng giải quyết được gì. Muốn cho ông ôm chắt trai thì chẳng biết đến khi nào nữa. "Ông nội Tống, có lẽ rất nhanh ông có thể ôm cháu rồi." Ngưng Nhi không có ở nhà họ Tống sao? Sở Mạnh vừa tán gẫu với Tống Chi Đường vừa nghĩ tới các khả năng. Cô có thể trốn đi đâu chứ? A Tự, cậu đừng ép tôi nổi nóng! Chó mà nổi nóng thì có thể làm những chuyện không tưởng đó! "Các con thường gặp nhau, con nói với nó chút đi." Không cần nói chứ? Nếu tối nay anh không có được đáp án anh muốn, vậy ngày mai ông nội Tống lập tức sẽ có cháu gái để gọi. Tống Tử Tự sau khi nhận được điện thoại trong nhà không tới nửa tiếng đã về đại trạch Tống gia. Nếu như lúc ấy quản gia gọi cho anh nói người nào Tống gia ngã bệnh, đoán chừng anh cũng không về nhanh như vậy. Nhưng Sở Mạnh lại đến nhà tìm anh? Chuyện này tuy lớn mà nhỏ! Anh không thể không chạy về. "Mạnh, sao lại đến nhà tìm mình?" Ở bên ngoài hàn huyên một lát với Tống Chi Đường, Lão Thái Gia vì nhớ một bầy chim nuôi trong vườn hoa nên cho người dẫn Sở Mạnh đến phòng sách A Tự ở lầu hai rồi đi. Nhà họ Tống, trước kia Sở Mạnh thường tới đây cho nên cũng đã rất quen, cũng không để ý chờ lâu như vậy. "Cậu nói đi?" Sở Mạnh ngồi trên ghế sa lon, yên lặng nhìn Tống Tử Tự đẩy cửa vào, sau đó ném áo khoác trên tay vịn ghế sa lon. "Mạnh, gần đây mỗi ngày mình đều có hai cuộc giải phẫu, đứng đến nỗi hai chân run bần bật rồi. Bận đến nỗi mình cũng sắp nhập viện luôn. May là cậu tới kịp thời, nếu không mình phải lo mấy cuộc giải phẫu chiều nay rồi." Người nào đó nói thật nghiêm túc, ngay cả một chút áy náy trên mặt cũng không có. "Khi nào thì thể lực cậu kém như vậy? Hai cuộc giải phẫu là có thể khiến chân bác sĩ Tống nhũn ra, không phải quá vô dụng rồi chứ." Muốn nói sang chuyện khác hả? "Ha ha. . . . . . Mạnh, không nên nói như vậy. Sự hữu ích của mình không nhất định ở trong phòng giải phẫu mới có thể hiện ra." Cái gì gọi là gậy ông đập lưng ông chứ? Tống Tử Tự, mày chọc ai không chọc lại đi chọc con sư tử này chứ. "Ngưng Nhi ở đâu?" Hai tay Sở Mạnh ôm ngực bình tĩnh nói. Anh cũng không có nhiều thời gian cười ha hả với cậu ta như vậy. Không cần cậu ta trả lời anh cũng biết đáp án. Trừ A Tự, không ai có thể giấu hai mẹ con mà khiến anh không tìm được. "Mạnh, không phải Ngưng Lộ ra nước ngoài cậu sao? Trở về lúc nào? Mình không biết nha!" Hai tay mở ra, bác sĩ Tống thật là vô tội. "Tự, không nên ép mình. Cẩn thận chơi với lửa có ngày chết cháy." Lạnh lùng nhìn anh, Sở Mạnh vẫn không nhúc nhích. Mấy cái mánh khóe này của cậu ta không thay đổi được sao? Dùng nhiều đến nỗi anh chán ngấy rồi. "Mạnh, mình không biết thật!" Uy hiếp anh? Biết anh cũng sẽ không nói. Anh cũng không tin, bây giờ đang ở trên địa bàn nhà họ Tống, Mạnh có thể làm gì anh chứ? Đánh nhau cũng không nhất định anh sẽ thua, huống chi chỉ cần anh ra lệnh một tiếng, mọi người Tống gia nhất định sẽ đứng sau lưng Thái Tử Gia anh. Mạnh quá lỗ rồi. "A Tự, cậu nói lại lần nữa cậu không biết đi." Cuối cùng Sở Mạnh đứng lên, đi tới bên cạnh Tống Tử Tự khom lưng xuống, hai tay chống trên tay vịn ghế sofa. "Mạnh, không cần dựa gần như vậy. Người không biết sẽ cho rằng quan hệ chúng ta không bình thường đó." Tống Tử Tự vẫn còn cười, có điều mắt người nào đó đã bốc lửa rồi. Anh có chơi hơi quá không? Nhưng ai bảo anh đã đồng ý với Ngưng Lộ rồi chứ? Làm người không thể thất tín. "Tự, cậu muốn giả bộ với mình tới cùng sao?" "Mình không có." "Được, cậu không chịu nói chứ gì? Vậy mình đi tìm ông nội nói chuyện." Sở Mạnh đứng thẳng người đi ra ngoài. Anh cũng không thích ép buộc người khác. "Mạnh, chờ một chút." Tìm ông nội anh sẽ có chuyện gì tốt? Cái đầu linh hoạt của Tống Tử Tự không ngừng suy nghĩ, rốt cuộc anh thua chuyện gì trong tay Mạnh không đây? Sao anh lại không nhớ ra thế này? "Mình ở sân bay gặp Điền Mật." Lúc mở cửa phòng sách, Sở Mạnh dừng bước nói. Điền Mật? Cô gái có nụ cười ngọt ngào, mỗi lần cùng anh đi ra ngoài đều giống như con mèo nhỏ tham ăn sao? Bọn họ đã nhiều năm không có liên lạc rồi sao? Kể từ lần mất khống chế phá vỡ cấm kỵ đó, cô cũng cách xa anh, không còn có bất kỳ liên lạc nào. Nếu cô không muốn có bất kỳ liên lạc nào với anh, vậy anh cũng không tiện đi ép buộc người ta chứ? Tình yêu nam nữ vốn chính là chuyện hai bên tình nguyện. Không thể nào vì anh và cô xảy ra quan hệ mà trói buộc cô lại được. Năm đó cô chủ động rời đi, không phải là nói rõ không muốn ở bên anh sao? Dù thế nào đi nữa anh cũng chưa từng cho ai bất kỳ hứa hẹn nào cả. Đi thì đi đi! Nhưng hôm nay Mạnh lại lần nữa nhắc tới cô khiến anh không tự chủ được nhớ lại những ngày thoải mái, vui vẻ đã qua. Chuyện đã lâu như vậy nhưng anh lại nhớ rất rõ ràng. "Cô ấy, có quan hệ gì với mình sao?" Giọng anh không được tự nhiên, Tống Tử Tự cố gắng để giọng mình nghe thật bình thản. Nhưng hình như có gì không đúng. Tại sao đột nhiên Mạnh lại nói tới cô ấy? "Cô ấy có con gái, mình không biết có quan hệ gì với cậu không." Tin tức này đủ chấn động rồi chứ? "Con gái. . . . . ." Lần này bác sĩ Tống nghe xong thì ngây ngẩn cả người. Trong những năm tháng phong lưu của anh chưa từng có sai lầm. Một lần duy nhất là ở trên người cô gái đó, nhưng lúc đó anh có để cô uống thuốc, chẳng lẽ cô không có uống? Đây cũng không phải là tin tức tốt! "Nếu như cậu không muốn cho ông nội biết nhanh như vậy, không phải chúng ta nên trao đổi chút thông tin sao?" A Tự, sẽ không có ai luôn để cậu tính kế mãi vậy đâu. Được, rất tốt! Mạnh, xem như cậu lợi hại. Ngưng Lộ, xin lỗi em. Anh cũng không còn cách nào khác! Sở Mạnh là vì cô mà mang tội Chiếm Đoạt Em Dâu. Cô là bạn gái của em trai hắn, nhưng làm sao đây, hắn dường như trót động tâm với cô rồi. Lần đầu gặp mặt không khống chế được mà suýt có hành vi cường bạo với thứ hai gặp mặt trực tiếp bỏ qua tất cả yêu cầu cô gả cho hắn. Qunag Ngưng Lộ vì gia đình vì để cứu cha mà cô phải kết hôn với hắn, để hắn bá đạo cướp thân cô. hắn muốn chiếm được cả trái tim, nhưng chính cô còn không biết nó đã chết lặng từ lúc đồng ý với lúc, em trai hắn, người yêu cũ của cô - Sở Khương - trở về, hắn đòi ly hôn, cô sống chết không ký. Hắn và cô đến cùng vẫn cứ dây dưa, phát sinh tình cảm, tự trong lòng vẫn là yêu nhưng không hề nói với đối phương. Chuyện tình yêu của họ cuối cùng rồi có sinh hoa kết quả, hay rồi sẽ phai tàn theo thời gian???

chiem doat em dau