chỉ yêu chiều cô vợ bé nhỏ

Đọc truyện Chỉ yêu thương Chiều Cô Vợ bé nhỏ Nhỏ Full.Văn Án :Đọc truyện Chỉ yêu Chiều Cô Vợ bé bỏng Nhỏ Full.Văn Án :Đó chưa phải ai không quen mà đó là người ck đã kết thân với Lê Nhật Linh ba năm tuy thế không gặp mặt mặt nhau mang một lân— Lâm Quân.Lê Nhật Linh nhanh nhẹn ngồi xuống, kéo váy đầm Cô từ chối để mối quan hệ chết đi, và cuộc đối đầu giữa họ trở nên bi thảm khi vợ Hak Kyu, tự tử. Má Hồng Thơ Ngây: Cuộc sống ở một thị trấn nhỏ yên tĩnh, Deok Yi, 20 tuổi trở nên thú vị khi một cựu Giáo sư Đại học, Hak Kyu, chuyển đến, chạy khỏi vụ bê Đọc truyện Chỉ yêu thương Chiều Cô Vợ bé nhỏ Nhỏ Full.Văn Án :Đọc truyện Chỉ yêu Chiều Cô Vợ bé bỏng Nhỏ Full.Văn Án :Đó chưa phải ai không quen mà đó là người ck đã kết thân với Lê Nhật Linh ba năm tuy thế không gặp mặt mặt nhau mang một lân— Lâm Quân.Lê Nhật Chương 30: Tôi nói là em rất đẹp. Anh biết Lê Nhật Linh đẹp, nhưng anh không biết cô lại đẹp thế này. Bộ váy được thiết kế cắt may tỉ mỉ tôn lên những đường cong trên người cô, eo nhỏ không đến một vòng tay với vòng một tròn trịa và làn da trắng nõn mịn màng… Chọn cách tóm tắt theo sơ đồ đoạn thẳng hay sơ đồ cây , nhìn vào sơ đồ các em nhận ra các bớc giải, tìm và chọn cách giải phù hợp với mình và khoa học , nhanh nhất:Chẳng hạn : a- Tính chiều dài và chiều rộng :Cần biết tổng (hiệu ) của chiều dài hay chiều rộng Tỉ Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban Full. Truyện Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban của tác giả Lưu Ly Tuyết Tuyết. Hạ Tịch Quán được gả vào U Lan Uyển đó là một âm mưu. Hạ Tịch Quán là một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành còn chồng cô thì ngược lại một người đàng ông với Vay Tiền Online Banktop. Add bookmark Ảnh bìa Tác giả Nụ Cười Thể loại Ngôn tìnhSủngHE Tình trạng Đang viết Nguồn NovelTok Lượt đọc 636,886 Cập nhật 05/02/2022 Truyện Chỉ Yêu Chiều Cô Vợ Bé Nhỏ - Lâm Quân - Lê Nhật Linh của tác giả Nụ Cười là truyện ngôn tình ngọt sủng của app NovelTok. Là câu chuyện tổng tài truy thê nực cười của tên ngốc Lâm Quân với cô vợ hờ Lê Nhật Linh sau 3 năm xa cách. Kết hôn gượng ép 3 năm, đại thiếu gia Lâm Quân quên mất mình có 1 cô vợ. Sau đêm mặn nồng với người con gái xa lạ xuất hiện trong nhà, hắn liền hứng thú và tha thiết theo đuổi cô gái ấy. Sau những lần tiếp xúc thân mật cùng hắn, Lê Nhật Linh lại dần lún sâu vào tình cảm của hắn. Thật đáng ghét! Cô trở về sau 3 năm rời Lâm gia du học là để ly hôn với tên chồng khốn kiếp này mà !!! Advertisement KB Lượt đọc 0 Last edited 10/12/2021 Chương 1 Em tên gì? “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhật Linh nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhật Linh cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóa kéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạch, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhật Linh không còn một mảnh vải che thân. Không ngờ đến sự xuất hiện đột ngột của anh, cô vội quay phắt đi và giơ hai tay lên che ngực. Người đàn ông ấy cao khoảng 1m84, sở hữu gương mặt đẹp trai khiến cả thế giới ghen ghét, anh có đôi mắt sâu và sóng mũi thẳng tắp cùng cánh môi mỏng gợi cảm chết người. Đó không phải ai xa lạ mà chính là người chồng đã kết hôn với Lê Nhật Linh ba năm nhưng không gặp mặt nhau lấy một lân— Lâm Quân. Lê Nhật Linh nhanh nhẹn ngồi xuống, kéo váy lên quấn quanh người và căng thẳng nhìn người đàn ông điển trai nọ “Sao anh lại ở đây?” Mới dứt câu cô đã hận không thể cản đứt phăng đầu lưỡi. Đây là nhà họ Lâm, anh ở đây là lẽ hiển nhiên thôi mà. Thảo nào mẹ Lâm lại dùng ánh mắt sâu xa đó khi bảo từ giờ cô sẽ ở đây. Xem ra đây chính là phòngLâm Quân. Ba năm qua, hôn nhân của cô chỉ là thứ năm trên giấy tờ pháp lý, cô chưa từng lo nghĩ về nó nên mới không chú ý đến điều này. Lâm Quân mím môi nhìn cô gái hoảng hốtcuống cuồng hết cả lên trước mặt, tia sáng trong mắt sói đói khi tìm thấy con mồi lóe lên trong mắt anh. Tâm mắt lướt quan sát khắp người cô và nó đẹp không chê vào đâu được. Dù trông khá là mệt mỏi nhưng gò má trắng nõn nà xinh xắn kia vẫn đẹp không chút tì vết, thậm chí nét uể oải thoáng qua đó càng khiến cô như cành liễu đung đưa trong gió khiến con người ta phải tiếc thương. Không biết gã bạn tồi nào đã đưa cô gái này đến cho anh, biết hôn nhân của anh quá nhàm chán nên mới nhét người đẹp vào phòng anh hả? Thường thì anh chẳng có hứng thú gì với những cô gái không sạch sẽ, nhưng người con gái này… Cả vẻ ngoài cùng với nét hoảng hốt ấy đều rất hợp ý anh. Lâm Quân nhướng mày cười cợt nhả, bước vội đến ôm cô vào lòng “Bây giờ em mới bắt đầu che thì có chậm quá không?” Cô không dám lộn xộn, hai tay nằm chặt quân áo. “Anh bị gì thế Lâm Quân? Buông ra, tôi không cố tình vào phòng anh, tại vì… Ưm…’ Lời còn chưa dứt đã bị anh khóa môi. “Đã thích còn bày đặt, cũng hay.’ Lâm Quân ôm cô lên giường. Thích còn bày đặt con khỉ ấy, cô mà muốn leo lên giường anh thì năm đó đã không trốn ra nước ngoài mất ba năm ngay sau khi kết hôn rồi. Lê Nhật Linh bắt đầu chống cự. Lâm Quân cúi xuống đặt cô lên giường, nhẹ nhàng giữ cơ thể đang cố vùng vấy lại, lướt chóp mũi trên cổ cô rồi thân thiết hỏi “Nói anh biết em tên gì? Được không?” Sợi dây căng như dây đàn trong đầu cô đứt phăng, cô trợn tròn hai mắt, không tin nổi nhìn chồng mình… Chương 55 Tại sao anh lại có ý tốt như vậy? Có người từng nói, người không cài mật khẩu điện thoại, một là tính cách quá khờ khạo, là người vô tư cởi mở không để tâm nhiều chuyện, hai là nội tâm hết sức thâm sâu nhưng lại giấu kỹ đến mức không lộ ra dấu vết. Hà Vi Nhiên cảm thấy Lê Nhật Linh chính là loại người thứ nhất. Cậu ta cầm chiếc điện thoại kia lướt xem trong chốc lát, sau đó trả lại cho cô, “Này, trả cho cô, tôi cũng không cần di động của cô làm gì.” Ánh mắt Lê Nhật Linh nhìn cậu ta đầy kỳ quái, đưa tay lấy lại điện thoại, sau đó liền phát hiện Hà Vi Nhiên vừa rồi mở ra ứng dụng ghi nhớ, để lại ở thư mực bên trong một chuỗi địa chỉ. “Đây là chỗ mà bình thường cậu ấy rất hay đến, thay vì cứ ngồi chờ ở công ty như thế này, không bằng buổi tối cô cứ trực tiếp đến nhà cậu ta mà ngồi xổm trước cửa. Một nửa thời gian của Lâm Quân cũng đều ở đây.” Một nơi là nhà chính của người nhà họ Lâm ở khá xa, một nơi là chỗ để mỗi lần say rượu anh sẽ quay trở về. Bởi vì đôi khi ở bên ngoài lêu lổng lỡ tay uống quá chén một chút, anh không muốn đề cho bà Lâm ở nhà chính bắt gặp, như vậy sẽ bị quở trách không được thoải mái. Ở phương diện nào đó Lâm Quân cũng xem như một người con có hiếu, còn biết tránh đi để làm cho bà Lâm không cần lo lắng, khiến cho cô thầm cảm thấy tán thưởng chút ít. Địa chỉ nhìn qua không có vấn đề gì, chẳng qua, tại sao Hà Vi Nhiên lại chủ động nói cho cô biết chỗ này của anh? Tại…ý tốt như vậy? “Tại sao anh lại tốt bụng như vậy?” Cô không quá tín nhiệm Hà Vi Nhiên, có câu rắn chuột một ổ, bạn bè của Lâm Quân sẽ không vô duyên vô cớ giúp đỡ cô. Phải chăng cậu ta đang suy tính âm mưu gì đó ở phía sau. Thấy ánh mắt cảnh giác của cô, nụ cười của Hà Vi Nhiên cũng nhạt dần, “Tôi gần đây tin vào thần phật, cái này gọi làm việc thiện, tôi muốn tích đức tu thân một chút để sau này còn tìm được một người vợ an ổn biết nghe lời.” Lê Nhật Linh híp mắt, “Nhưng hôm nay anh đã giúp tôi đến hai lần .” Một lần là mang cô lên lầu tìm Lâm Quân, một lần là cho cô địa chỉ này. Hà Vi Nhiên bị hỏi nhiều mà phiền, “Hôm nay xem như tôi làm luôn phần việc thiện của ngày mai không được sao?” “À không, đương nhiên là được.” Chỉ cần cậu ta đừng hãm hại mình, cậu ta muốn làm cái gì cũng đều được. Lê Nhật Linh cầm di động, quyết định tin cậu ta một lần, nếu cậu ta dám lừa chính mình, từ nay về sau cô sẽ không bao giờ… tin cậu ta nữa là được. Hà Vi Nhiên vốn định trực tiếp đưa Lê Nhật Linh qua bên đó, nhưng nghĩ đến tâm trạng phòng bị nghỉ ngờ của cô khi nãy, chính mình làm càng nhiều, trong lòng cô cũng sẽ chỉ nghi ngờ càng nặng, vì thế đành từ bỏ. Dù có thế nào đi chăng nữa, Lâm Quân cũng xem như là một người đàn ông từng chơi qua rất nhiều người phụ nữ, chuyện với Lê Nhật Linh chắc chắn cũng không cần mình phải nhúng tay vào. Từ khi chia tay Lý Thanh Lộ, cậu ta vẫn chưa tìm được bạn gái mới. Một con chó độc thân còn phải đứng ở giữa tạo cơ hội cho bọn họ, thật sự rất phiền. Tình huống của công ty nhà họ Lê hiện tại vô cùng cấp bách, Lê Nhật Linh nhanh chóng dựa theo địa chỉ mà Hà Vi Nhiên lưu lại bắt xe qua. Đây là một căn hộ cao cấp nằm trong trung tâm thành phố. Bấm chuông một hồi lâu vẫn không thấy có người ra mở cửa, có lẽ anh vẫn chưa trở về, cô đành phải đứng chờ ngoài cửa. Đợi từ lúc chạng vạng cho đến tận đêm khuya, thế nhưng vẫn không thấy bóng dáng Lâm Quân như cũ. Ban đêm nhiệt độ không khí hạ xuống rất thấp, cô còn đang mặc quần áo ra đường lúc giữa trưa, trên người dù cảm nhận được từng đợt gió lạnh thổi tới nhưng vẫn ôm cánh tay ngây ngốc đứng chờ. Hà Vi Nhiên không biết từ lúc nào đã lưu lại số điện thoại của cô, gửi cho cô một tin nhắn cổ vũ, nói với cô nhớ cố gắng kiên trì Lâm Quân là người ăn mềm không ăn cứng, nếu cô muốn thành công thì nhất định phải bộc lộ ra thật nhiều chân thành. Trong một thoáng kia, Lê Nhật Linh cảm thấy chính mình mới đáng thương làm sao. Bị Lâm Quân nhắm vào, Lưu Ly xa lánh ghét bỏ, còn bị trở thành đối tượng cho Hà Vi Nhiên tiêu khiển. Bình thường, một người nếu như đã không may mắn, những chuyện xui xẻo tiếp theo cũng sẽ rất nhanh ập tới. Điện thoại của Lê Hải Thiên gọi đến, vừa mở miệng thì câu đầu tiên chính là, “Như thế nào rồi, con cùng với giám đốc Lâm đã nói chuyện rõ ràng hay chưa?” Cô mím môi, “Con còn chưa gặp được anh ấy.” “Chuyện này là do con gây ra, con phải tự mình gánh lấy trách nhiệm. Nếu chỉ vì chút tùy hứng của con mà chuyện làm ăn của nhà họ Lê bị tập đoàn Lâm thị hủy hoại, cha nhất định sẽ không tha thứ cho con, từ nay về sau xem như nhà họ Lê ta không có đứa con gái này.” Trái tim của Lê Nhật Đinh như bị dao xuyên qua, cô trầm giọng, “Con sẽ mau chóng giải quyết chuyện này.” “Được, cha chờ tin tốt của con.” Lê Nhật Linh cảm thấy Lê Hải Thiên không hề xem mình như một người đang chảy cùng dòng máu với ông ấy, thật giống như một cấp trên đang lạnh lùng ra lệnh cho nhân viên của mình hơn. Cả người cô lạnh cóng, thế nhưng điện thoại trong tay không biết từ bao giờ đã nóng lên. Cô châm chọc cười nhạo chính mình rồi cất điện thoại vào trong túi xách, ngay thời điểm vừa ngầng đầu lên liền nhìn thấy Lâm Quân khắp người tỏa ra mùi rượu nồng nặc hướng về chỗ này. Thế nhưng cô lại không ngờ tới, bên cạnh anh lại xuất hiện thêm một người phụ nữ là Lưu Ly. Chương 29 Ánh mắt rất khác Lê Nhật Linh bình tĩnh lại, cô đầy đầu anh ra đứng thẳng lên. Lâm Quân xoay người, trở về là Lâm Quân lạnh lùng và cao quý “Chị Hà khiêm tốn quá, cửa hàng nhà chỉ không hề nhỏ đâu.” Tuy Hình Thượng’ chỉ sở hữu một cửa hàng duy nhất nhưng vị trí và thiết kế của nó không phải là thứ người bình thường có thể mua được. Hơn thế nữa là nguồn tài nguyên bất tận của Hình Thượng, cửa hàng với diện tích vừa phải nhưng lại chứa rất nhiều quần áo và sản phẩm giới hạn số lượng đến từ các thương hiệu. Hà Vi Nhiên cười thoải mái “Nói đi, hôm nay cậu đi đâu và muốn trông thế nào?” Lâm Quân đầy Lê Nhật Linh đến chỗ Hà Vi Nhiên “Hôm nay chị giúp cô ấy. Lê Nhật Linh bị đẩy bất ngờ không kịp chuẩn bị bèn ngượng ngùng cười. Quan sát Lê Nhật Linh từ trên xuống dưới, nụ cười khó hiểu trên môi Hà Vi Nhiên trở nên bí ẩn hơn “Ồ, sao cậu lại giấu mãi cô vợ xinh thế này, phải dẫn ra ngoài cho mọi người xem mặt chứ. Đôi mắt to tròn long lanh với da dẻ mịn màng véo ra nước như này kia mà.” Gương mặt và dáng người này là sự kết hợp hoàn hảo của ngây thơ hồn nhiên và quyến rũ, tiếc là em ấy không biết mình xinh đẹp đến mức nào. Lâm Quân cười cười nhìn Lê Nhật Linh với đôi chút hài hước và trêu ghẹo. Lê Nhật Linh ngượng ngùng che mặt. Trời ạ, Lâm Quân lại lên cơn gì thế không biết, hành động của anh rất dễ khiến cho người ta hiều lầm đấy. Hà Vi Nhiên bừng tỉnh “Quân à, cậu giấu con bé đi vì không nỡ cho người ta xem đúng không?” Lâm Quân phản ứng như đang đồng ý khiến nụ cười trong mắt Hà Vi Nhiên tươi hơn bao giờ hết, chị dịu dàng kéo Lê Nhật Linh đi chọn quần áo. Lê Nhật Linh dừng lại, nói “Chị Vi Nhiên, khu quần áo nữ nằm ở bên kia cơ mà.” Lúc bước vào cô có thấy người trong cửa hàng dẫn một ngôi sao sang đó. “Ngốc ạ, khu quần áo nữ phiền lắm, chúng ta lên thằng phòng VIP đi.” Hà Vi Nhiên mỉm cười kéo lấy tay cô. Lê Nhật Linh gật đầu, cô tưởng vì Lâm Quân có tiền nên thích tiêu thì tiêu. Nhưng cô lại không biết phòng khách quý VỊP không tiếp người ngoài, trừ khi đó là vị khách rất quan trọng. Dẫn cô lên phòng khách quý chính là ý của Hà Vi Nhiên. Không rõ tại sao Hà Vi Nhiên lại rất thích Lê Nhật Linh. Chị không nghĩ cô bé này xấu tính và mưu mô như những gì người ta đồn đãi. Ai đời xấu xa lại dễ đỏ mặt như thế bao giờ? Hà Vi Nhiên chọn vài bộ váy cho. cô thử. Lê Nhật Linh ôm hết vào phòng thay quần áo, nhưng thay xong cô chỉ dám ló mỗi đầu ra, mặt đỏ ửng “Chị Vi Nhiên, chúng ta có thể đổi sang bộ nào kín đáo hơn tí không?” Hà Vi Nhiên sững sờ “Sao thế? Em mặc không vừa hả?” Chắc là không đâu vì mắt chị xem người rất chuẩn, tất cả những bộ chị chọn đầu rất thích hợp với cô cơ mà. “Vừa thì vừa đấy nhưng nó… Không che được…” Giọng cô nhỏ như muỗi kêu, hai má đỏ ửng “Chị tìm giúp em vài bộ nhiều vải hơn chút nữa được không.” Ngẫm nghĩ rồi lại bổ sung “Cao cổ nữa càng tốt ạ!” Hà Vi Nhiên không hiểu trăng sao gì, chị kéo Lê Nhật Linh ra mới biết tại sao con bé lại đưa ra những yêu cầu quái lạ như thế. Vì cả người cô đầy dấu hôn, trải dài từ cổ đến xương quai xanh rồi cả khuỷu tay cũng có. Hướng Hi Nhiên lại cười to “Thằng bé Quân này thiệt là… Phải dịu dàng với vợ chứ, nào ai nhào lên cắn vợ như sói đói thế này.” Hà Vi Nhiên càng cười thì mặt Lê Nhật Linh càng đỏ. “Chị Vi Nhiên, em muốn hỏi chị cái này.” “Em hỏi đi.” “Sao chị biết em là vợ anh ấy mà không phải người tình ạ.” Cô chưa từng xuất hiện cùng Lâm Quân, tại sao Hà Vi Nhiên có thề biết ngay cô là vợ mà không phải là người tình nào đó bên ngoài? “Ngốc quá, ánh mắt thằng bé nhìn em rất khác.” Hà Vi Nhiên nhìn dấu hôn khắp người cô, thoải mái nói “Sau này em sẽ hiểu thôi.” Lê Nhật Linh gật gù, và cô vẫn cố hỏi “Chị Vi Nhiên đổi cho em bộ khác kín đáo hơn được không.” Mang cả đống dấu hôn đi dự tiệc, Lâm Quân không sợ mất mặt nhưng cô sợ! Hà Vi Nhiên cười chảy nước mắt với vẻ bối rối nghiêm túc trên mặt cô. Cười bằng một lúc lâu mới ngừng lại, vẫy tay gọi nhân viên đến bảo “Em vào kho lấy bộ Chân Ái’ của bậc thầy thiết kế W ra đây.” Nhân viên cửa hàng chẩn chừ “Nhưng đó là bộ váy được giữ lại cho cô Lưu Ly mà chị?” Mặt Hạ Vi Nhiên tối đi “Giữ lại? Em đồng ý hay là tôi?” Nhân viên lập tức cúi đầu xuống “Em xin lỗi ạ, vì lần trước cô ấy đến đây với cậu hai nên em tưởng…” “Đừng giải thích, em mang bộ váy đến đây ngay cho tôi.” “Dạ.” Cô bé nhân viên chạy vội đi lấy quần áo, Hà Vi Nhiên tranh thủ lúc còn nóng tìm kem che khuyết điểm bôi lên cho Lê Nhật Linh. Chị dùng kem có cùng tông màu với da cô nên che đi dấu hôn trông chẳng khác gì da bình thường. Hà Vi Nhiên đẩy Lê Nhật Linh vào trong thay quần áo rồi lại cẩn thận che nốt những vết còn lại trên người cô. Đàn ông thì không rườm rà đến vậy, anh chỉ cần thay quần áo thôi là xong. Lâm Quân ngồi trên sô pha chờ rất lâu, quỹ kiên nhẫn trong anh đang chạm đáy. Chưa có người con gái nào dám để anh phải chờ lâu thế này. Anh nhíu mày khó chịu, ánh mắt dần mất đi sự nhẫn nại. Khi Lê Nhật Linh được Hà Vi Nhiên dẫn ra, Lâm Quân nhìn cô ngơ ngác. Bạn đang đọc truyện tại Hôn nhân là chuyện trọng đại trong đời mỗi người, kết hôn với một người dù không phải máu mủ ruột thịt của mình nhưng vẫn mang lại cảm giác an tâm, ỷ lại, được yêu thương khi ở bên người đó. Hôn nhân là kết quả của tình yêu đẹp đẽ mà ai cũng mong muốn, là chuyện mà hai người cùng tình nguyện mới làm được. Nhưng vẫn có những cuộc hôn nhân hữu danh vô thực, có nhiều lý do dẫn đến việc này, nếu là thời trước thì do ba mẹ sắp xếp rồi môn đăng hộ đối, hoặc là do một đêm lỡ dại, gạo nấu thành cơm. Và bộ truyện mình sắp giới thiệu đây chính là nói về cuộc hôn nhân mà hai bên không hề tình nguyện, là do một đêm bị bỏ thuốc mà hai bên đã ấy ấy với nhau, sau đó vì kinh doanh của gia đình nữ chính gặp khó khăn nên đã dùng chứng cứ đó đòi nam chính kết hôn với nữ chính, bắt chịu trách nhiệm cho đêm hôm đó. Nhờ kết hôn với nam chính mà kinh doanh của gia đình nữ chính được giúp đỡ, vượt qua được đợt khủng hoảng. Nam chính Lâm Quân vì không tình nguyện mà bị bắt ép nên sinh ra tâm lý chán ghét, dù kết hôn nhưng anh không thèm nhìn vợ mình một lần nào, có lẽ mặt của vợ mình như thế nào còn không biết, ngày nhận chứng nhận kết hôn cũng chỉ kêu trợ lý lên nhận dùm, anh chưa từng xuất đầu lộ diện. Còn về nữ chính Lê Nhật Linh, cô cũng không hề muốn kết hôn với Lâm Quân, đó là lí do sau khi kết hôn cô dùng cớ là đi du học trốn biệt tích ba năm ở nước ngoài. Không dài dòng nữa, bộ truyện mà mình muốn nói đến tên là Chỉ yêu chiều cô vợ bé nhỏ - Lâm Quân - Lê Nhật Linh, truyện cũng có những cái tên khác do những nhóm dịch khác nhau sẽ đặt tên có phần không giống, ví dụ như Hãy cho nhau một lối thoát Lê Hân Dư Lăng Diệu, Hàng đêm quấn hoan Lão công, không muốn! Các bạn cũng có thể tìm được truyện bằng những cách tìm kiếm khác nhau như thêm tên tác giả sau truyện hoặc thêm tên nhân vật chính sau tên truyện, như là Chỉ yêu chiều cô vợ bé nhỏ Tác giả Nụ Cười, Chỉ yêu chiều cô vợ bé nhỏ, đọc truyện chỉ yêu chiều cô vợ bé nhỏ, chỉ yêu chiều cô vợ bé nhỏ lê nhất linh. Truyện Chỉ yêu chiều cô vợ bé nhỏ - Lâm Quân - Lê Nhật Linh thuộc thể loại ngôn tình đô thị của tác giả Nụ Cười, hiện đã cập nhật hơn 800 chương và vẫn chưa hoàn. Ở trên mình đã nói đại khái về tình huống dẫn đến duyên phận của hai nhân vật chính của chúng ta. Nếu họ cứ tiếp tục vì chán ghét nhau và không tình nguyện trong cuộc hôn nhân này mà tiếp tục xa cách nhau, không chạm mặt nhau, nước sông không phạm nước giếng thì sẽ không có chuyện gì xảy ra. Nhưng hôn nhân không đơn giản là chuyện của hai người, nó còn liên quan đến gia đình nhà chồng và nhà vợ, còn có họ hàng rồi con cháu sau này. Đi du học để trốn ba năm nhưng cuối cùng cũng sẽ đến lúc phải quay về nước đối mặt với cuộc hôn nhân của mình. Vừa từ máy bay xuống, cô về Lâm gia và được xếp cho một căn phòng, nhưng cô không ngờ là căn phòng đó lại là phòng của Lâm Quân, đây là người có thể nói vừa xa lạ vừa thân quen của cô, là người chồng theo đúng pháp luật của cô và người chồng này đã ba năm rồi cô không gặp một lần nào. Vừa vào tới phòng cô cởi ngay cái đầm liền vướng víu chuẩn bị nằm lên giường đánh một giấc thật ngon sau thời gian dài ngồi trên máy bay. Nhưng đột nhiên trong phòng tắm xuất hiện một người, đây không ai khác chính là người chồng hữu danh vô thực của cô Lâm Quân. Lúc này cô mới biết thì ra phòng của mình cũng chính là phòng của nam chính. Trong tình huống cô đang không mặc gì cả, còn anh thì vừa mới tắm xong của trần nửa người, thì các bạn cũng biết sẽ xảy ra chuyện gì rồi. Trước mắt là cô gái xinh đẹp cuốn hút, với đường cong nóng bỏng, đặc biệt còn đang không mảnh vải che thân thì tay chơi như Lâm Quân làm sao có thể nhịn được, làm sao có thể bỏ qua một miếng mồi ngon như vậy. Anh không chút che giấu, mắt nhìn lướt từ trên xuống dưới cơ thể của Lê Nhật Linh, rồi chuyện gì cần xảy ra cũng xảy ra. Họ đã có một đêm nồng mặn đến nỗi khiến Lê Nhật Linh phải ngất xỉu. Nhưng vấn đề mấu chốt là không phải nam chính rất chán ghét nữ chính sao? Sao anh không chút do dự mà “ăn” nữ chính còn “ăn” trong tâm trạng cực kỳ hưởng thụ và hài lòng, anh cảm thấy cơ thể người phụ nữ này rất hợp ý anh. Đáp án chính là anh ta còn không nhớ mặt người vợ của mình nữa. Liệu sau khi biết được cô gái có cơ thể khiến anh ưng ý đó chính là vợ của mình thì phản ứng của anh sẽ ra sao? Mối quan hệ vợ chồng hữu danh vô thực của họ có thể duy trì và có những bước tiến tốt đẹp hay họ sẽ kết thúc hôn nhân ràng buộc không tình nguyện đó bằng tờ giấy ly hôn? Hãy cùng tìm hiểu qua truyện Hàng đêm quấn hoan Lão công, không muốn! nhé! Link đọc Chương 29 Ánh mắt rất khác Lê Nhật Linh bình tĩnh lại, cô đầy đầu anh ra đứng thẳng lên. Lâm Quân xoay người, trở về là Lâm Quân lạnh lùng và cao quý “Chị Hà khiêm tốn quá, cửa hàng nhà chỉ không hề nhỏ đâu.” Tuy Hình Thượng’ chỉ sở hữu một cửa hàng duy nhất nhưng vị trí và thiết kế của nó không phải là thứ người bình thường có thể mua được. Hơn thế nữa là nguồn tài nguyên bất tận của Hình Thượng, cửa hàng với diện tích vừa phải nhưng lại chứa rất nhiều quần áo và sản phẩm giới hạn số lượng đến từ các thương hiệu. Hà Vi Nhiên cười thoải mái “Nói đi, hôm nay cậu đi đâu và muốn trông thế nào?” Lâm Quân đầy Lê Nhật Linh đến chỗ Hà Vi Nhiên “Hôm nay chị giúp cô ấy. Lê Nhật Linh bị đẩy bất ngờ không kịp chuẩn bị bèn ngượng ngùng cười. Quan sát Lê Nhật Linh từ trên xuống dưới, nụ cười khó hiểu trên môi Hà Vi Nhiên trở nên bí ẩn hơn “Ồ, sao cậu lại giấu mãi cô vợ xinh thế này, phải dẫn ra ngoài cho mọi người xem mặt chứ. Đôi mắt to tròn long lanh với da dẻ mịn màng véo ra nước như này kia mà.” Gương mặt và dáng người này là sự kết hợp hoàn hảo của ngây thơ hồn nhiên và quyến rũ, tiếc là em ấy không biết mình xinh đẹp đến mức nào. Lâm Quân cười cười nhìn Lê Nhật Linh với đôi chút hài hước và trêu ghẹo. Lê Nhật Linh ngượng ngùng che mặt. Trời ạ, Lâm Quân lại lên cơn gì thế không biết, hành động của anh rất dễ khiến cho người ta hiều lầm đấy. Hà Vi Nhiên bừng tỉnh “Quân à, cậu giấu con bé đi vì không nỡ cho người ta xem đúng không?” Lâm Quân phản ứng như đang đồng ý khiến nụ cười trong mắt Hà Vi Nhiên tươi hơn bao giờ hết, chị dịu dàng kéo Lê Nhật Linh đi chọn quần áo. Lê Nhật Linh dừng lại, nói “Chị Vi Nhiên, khu quần áo nữ nằm ở bên kia cơ mà.” Lúc bước vào cô có thấy người trong cửa hàng dẫn một ngôi sao sang đó. “Ngốc ạ, khu quần áo nữ phiền lắm, chúng ta lên thằng phòng VIP đi.” Hà Vi Nhiên mỉm cười kéo lấy tay cô. Lê Nhật Linh gật đầu, cô tưởng vì Lâm Quân có tiền nên thích tiêu thì tiêu. Nhưng cô lại không biết phòng khách quý VỊP không tiếp người ngoài, trừ khi đó là vị khách rất quan trọng. Dẫn cô lên phòng khách quý chính là ý của Hà Vi Nhiên. Không rõ tại sao Hà Vi Nhiên lại rất thích Lê Nhật Linh. Chị không nghĩ cô bé này xấu tính và mưu mô như những gì người ta đồn đãi. Ai đời xấu xa lại dễ đỏ mặt như thế bao giờ? Hà Vi Nhiên chọn vài bộ váy cho. cô thử. Lê Nhật Linh ôm hết vào phòng thay quần áo, nhưng thay xong cô chỉ dám ló mỗi đầu ra, mặt đỏ ửng “Chị Vi Nhiên, chúng ta có thể đổi sang bộ nào kín đáo hơn tí không?” Hà Vi Nhiên sững sờ “Sao thế? Em mặc không vừa hả?” Chắc là không đâu vì mắt chị xem người rất chuẩn, tất cả những bộ chị chọn đầu rất thích hợp với cô cơ mà. “Vừa thì vừa đấy nhưng nó… Không che được…” Giọng cô nhỏ như muỗi kêu, hai má đỏ ửng “Chị tìm giúp em vài bộ nhiều vải hơn chút nữa được không.” Ngẫm nghĩ rồi lại bổ sung “Cao cổ nữa càng tốt ạ!” Hà Vi Nhiên không hiểu trăng sao gì, chị kéo Lê Nhật Linh ra mới biết tại sao con bé lại đưa ra những yêu cầu quái lạ như thế. Vì cả người cô đầy dấu hôn, trải dài từ cổ đến xương quai xanh rồi cả khuỷu tay cũng có. Hướng Hi Nhiên lại cười to “Thằng bé Quân này thiệt là… Phải dịu dàng với vợ chứ, nào ai nhào lên cắn vợ như sói đói thế này.” Hà Vi Nhiên càng cười thì mặt Lê Nhật Linh càng đỏ. “Chị Vi Nhiên, em muốn hỏi chị cái này.” “Em hỏi đi.” “Sao chị biết em là vợ anh ấy mà không phải người tình ạ.” Cô chưa từng xuất hiện cùng Lâm Quân, tại sao Hà Vi Nhiên có thề biết ngay cô là vợ mà không phải là người tình nào đó bên ngoài? “Ngốc quá, ánh mắt thằng bé nhìn em rất khác.” Hà Vi Nhiên nhìn dấu hôn khắp người cô, thoải mái nói “Sau này em sẽ hiểu thôi.” Lê Nhật Linh gật gù, và cô vẫn cố hỏi “Chị Vi Nhiên đổi cho em bộ khác kín đáo hơn được không.” Mang cả đống dấu hôn đi dự tiệc, Lâm Quân không sợ mất mặt nhưng cô sợ! Hà Vi Nhiên cười chảy nước mắt với vẻ bối rối nghiêm túc trên mặt cô. Cười bằng một lúc lâu mới ngừng lại, vẫy tay gọi nhân viên đến bảo “Em vào kho lấy bộ Chân Ái’ của bậc thầy thiết kế W ra đây.” Nhân viên cửa hàng chẩn chừ “Nhưng đó là bộ váy được giữ lại cho cô Lưu Ly mà chị?” Mặt Hạ Vi Nhiên tối đi “Giữ lại? Em đồng ý hay là tôi?” Nhân viên lập tức cúi đầu xuống “Em xin lỗi ạ, vì lần trước cô ấy đến đây với cậu hai nên em tưởng…” “Đừng giải thích, em mang bộ váy đến đây ngay cho tôi.” “Dạ.” Cô bé nhân viên chạy vội đi lấy quần áo, Hà Vi Nhiên tranh thủ lúc còn nóng tìm kem che khuyết điểm bôi lên cho Lê Nhật Linh. Chị dùng kem có cùng tông màu với da cô nên che đi dấu hôn trông chẳng khác gì da bình thường. Hà Vi Nhiên đẩy Lê Nhật Linh vào trong thay quần áo rồi lại cẩn thận che nốt những vết còn lại trên người cô. Đàn ông thì không rườm rà đến vậy, anh chỉ cần thay quần áo thôi là xong. Lâm Quân ngồi trên sô pha chờ rất lâu, quỹ kiên nhẫn trong anh đang chạm đáy. Chưa có người con gái nào dám để anh phải chờ lâu thế này. Anh nhíu mày khó chịu, ánh mắt dần mất đi sự nhẫn nại. Khi Lê Nhật Linh được Hà Vi Nhiên dẫn ra, Lâm Quân nhìn cô ngơ ngác.

chỉ yêu chiều cô vợ bé nhỏ